2022-04-24 14:49:08 +05:30

30 lines
1.6 KiB
Plaintext

Tôi đi qua mỗi một con đường ở Mondstadt
Trong không khí toát ra hơi thở của sự bất hạnh và mùi vị sự chìm đắm
Tôi nhìn thấy sự quyền quý cao ngạo,
Tôi nhìn thấy đám người nghèo đáng thương.
Phố phường đen tối như mạng nhện, phân tách họ thành hai phần,
Tiếng kêu nhỏ trong đêm khuya, chính là tiếng xiềng xích của trái tim.
Khi tuần đêm ở phố phường Mondstadt,
Đồng liêu và thượng cấp từng nói rằng:
"Chúng ta là kỵ sĩ của ánh sao, hãy luôn ngẩng cao đầu!
Là cờ cao quý trong ánh sao, mới là đạo thủ hộ!"
Thế nhưng tôi chưa từng ngẩng đầu nhìn sao trời, cũng chưa từng nhìn lá cờ ấy,
Tôi chỉ không thể làm ngơ những ngõ hẻm bẩn thỉu ấy.
Người bán hàng khóc trong lặng lẽ,
Tiếng than kèm theo máu của binh sĩ già,
Trên con đường chết lúc nửa đêm,
Thiếu nữ bị giới quý tộc vứt bỏ đang cầu nguyện lòng thương từ Barbatos.
Gió lạnh thê lương thổi vào giáo đường,
Mang theo ai oán, rạch từng vết lên bức tường cung điện tráng lệ.
Tiếng thở dài của mỗi người mẹ,
Tiếng khóc than của mỗi đứa trẻ.
Đủ để phá vỡ tấm khiên kiên cố nhất,
Đủ để uốn cong thanh thương sắc bén nhất.
Những âm thanh ấy khiến tôi run lên.
Thế nhưng trong cung điện và thành lũy cao vút,
Trong thánh địa hùng vĩ của gió tây...
Tiếng than khóc ấy chẳng ai nghe thấy.